Thứ Bảy, 13/06/2026
Zalo

Alex Ferguson: Kẻ bại trận đáng khâm phục

Thứ Ba 31/05/2011 13:43(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Ngay cả sau thất bại nặng nề nhất từ trước đến giờ, ít ra là về mặt tinh thần, Alex Ferguson vẫn xứng đáng được ngưỡng mộ sau khi M.U rời Wembley tối thứ Bảy.

Khát vọng chiến thắng của HLV người Scotland vẫn không hề suy chuyển, dù Barcelona đã chơi thứ bóng đá mà những người thành thật đều phải thừa nhận rằng dù trận đấu có kéo dài tới 180 phút, M.U vẫn chẳng có chút hy vọng chiến thắng nào. Ở trận chung kết Champions League tiếp theo ở Munich một năm nữa, ngày 19/5/2012, Ferguson sẽ 71 tuổi và nếu M.U đến được đó, lịch sử tang thương của CLB áo đỏ với thành phố Đức sẽ khiến nó có thể còn là một dịp đặc biệt hơn cả Wembley cuối tuần trước. Và nếu M.U đến được đó, đối thủ của họ có thể sẽ lại là đội bóng vĩ đại nhất của thời Champions League, và có thể là của mọi thời: Barcelona.

Dù bại trận trước Barca nhưng HLV Ferguson vẫn xứng đáng được ca ngợi

Ferguson đã chấp nhận số phận của ông một cách đầy can đảm, như những vận động viên chạy nước rút phải bắt đầu ở làn chạy bên cạnh Usain Bolt ở các kỳ Olympic, hay như những tay đua Công thức 1 chấp nhận xếp đằng sau chiếc Red Bull của Sebastian Vettel trên vạch xuất phát.

Barcelona đã đưa bóng đá lên một trình độ mới. Họ chơi thứ bóng đá chưa ai được thấy trước đó. Lịch sử Cúp C1/Champions League từng chứng kiến nhiều đội bóng vĩ đại, bắt đầu bằng 5 chức vô địch của Real Madrid, nhưng cách mà Barcelona đăng quang mùa giải này là có một không hai. M.U, đội bóng thành công nhất nước Anh trong 20 năm qua, dưới thời Ferguson, trở nên chậm chạp, yếu ớt với một lối chơi cũ kỹ, lỗi thời khi đặt bên cạnh họ. HLV người Scotland cũng trở nên già hơn hẳn trong trận chung kết ở Wembley, khi ông run lên vì bất lực.

Nhưng chính điều đó cũng khiến Ferguson xứng đáng với những lời ngợi ca, sau thất bại tâm phục khẩu phục. Tận trong thâm tâm, Fergie hẳn cũng phải thừa nhận rằng các học trò của ông không có cơ hội nào trước một "con quái vật" như thế, nhưng trước, trong và sau trận đấu, ông không lúc nào ngừng cố gắng hết sức, để đưa M.U tiến về phía trước, dù chỉ là một bước nhỏ. Và như từ trước đến giờ, Ferguson không so sánh các cầu thủ của ông với bất kỳ ai. Điều quan trọng là ông hiểu họ đã làm hết sức và còn có thể làm tốt hơn, so với chính mình.

“Thật không dễ dàng. Đó là một thách thức lớn”, Ferguson nói sau trận đấu. “Và chúng tôi không e ngại thách thức. Họ đã đánh bại chúng tôi 4-0 năm 1994, nên chúng tôi đã coi đó là một hòn đá trên đường bước tiếp. Chúng tôi đã trưởng thành từ đó, và chúng tôi sẽ tiến bộ hơn từ đây. Chúng tôi có những cầu thủ giỏi và một mùa Hè đầy triển vọng. Chúng tôi chưa bao giờ thiếu ý tưởng và ở CLB này, hy vọng những ý tưởng đúng đắn sẽ đến”.

Thành thật mà nói, lúc này có lẽ không nhiều người dám nghĩ tới việc bắt kịp Barca trong vòng một năm nữa. Xavi sẽ 32 tuổi vào tháng 1, nhưng chưa có dấu hiệu gì của tuổi tác trên những bước chạy của Anh. Andres Iniesta 27 tuổi trong tháng này. Lionel Messi và Pedro mới 23. Đội bóng hiện giờ của Pep Guardiola còn ít nhất 2 mùa giải thống trị nữa, trừ khi họ gặp phải những cơn bão chấn thương. Và nếu bộ tứ đó, cộng thêm David Villa, sẽ 30 tuổi vào tháng 12, là hàng tấn công đáng sợ nhất thế giới, thì Ferguson có thể tìm đâu ra những người đối đầu được với họ? Ông đã mất một người, Cristiano Ronaldo, cho Real Madird. Wesley Sneijder và Luka Modric là những cầu thủ xuất sắc, nhưng vẫn chưa đủ giỏi nếu đặt cạnh hàng tấn công Barca.

Wayne Rooney là người duy nhất trong đội hình M.U tỏ ra là một đối thủ xứng đáng với Barcelona tối thứ Bảy, nhưng ngay cả anh có lẽ cũng không có chỗ trong đội hình xuất phát của Guardiola lúc này, trừ khi chấp nhận đá hậu vệ trái. Ferguson gọi đó là một thách thức, nhưng đánh bại Barcelona có lẽ là một ước mơ nhiều hơn.

Đội bóng hiện giờ của Guardiola mạnh hơn nhiều so với chính họ 2 năm trước. M.U có 10 phút để trình diễn đôi chút trước các khán giả nhà, nhưng phần còn lại là của Barcelona. Trận đấu khiến những CĐV Anh lâu đời ở Wembley hẳn phải nhớ lại lời của trung vệ lão làng Syd Owen sau khi tuyển Anh để thủng lưới 7 bàn trước Hungary ở Budapest năm 1954: “Giống như chơi với những người ngoài hành tinh”.

Ferguson hẳn cũng có cảm giác như thế tại Wembley. Nhưng với ông, đó chỉ là một thách thức, như bao thách thức khác mà M.U đã vượt qua.

(Theo Thể Thao Văn Hoá) 

Có thể bạn quan tâm

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những Lão già gân tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Chuyện những "Lão già gân" tuổi tứ tuần ở World Cup 2026

Khi bước sang tuổi 40, hầu hết các cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đều đã nói về sự nghiệp của mình bằng “thì quá khứ”. Trong suốt 22 kỳ FIFA World Cup trước đây, chỉ có duy nhất một cầu thủ không phải thủ môn được đứng trên sân khấu lớn nhất thế giới túc cầu ở độ tuổi ngoài 40: Roger Milla của Cameroon.

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Không chịu cúi đầu, đó là Hàn Quốc

Hình tượng Hồng Cát Đồng, người anh hùng dám vượt lên số phận trong văn học cổ điển Hàn Quốc, dường như phản chiếu trong tinh thần của đội tuyển bóng đá quốc gia nước này. Chiến thắng ngược dòng 2-1 trước CH Séc ở ngày ra quân bảng A World Cup 2026 là minh chứng rõ nét cho ý chí không chấp nhận giới hạn và khát vọng chinh phục những cột mốc mới của thầy trò Hong Myung-bo.

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Raul Jimenez: Vết sẹo sinh tử, nỗi đau mất cha, và giọt nước mắt tại Azteca

Từ cơn ác mộng nứt hộp sọ, nỗi đau mất cha, cho đến khoảnh khắc ghi bàn rồi bật khóc trong ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, Raul Jimenez đã viết nên câu chuyện giàu cảm xúc. Bàn thắng đầu tiên của anh tại sân chơi World Cup không chỉ giúp Mexico khởi đầu thuận lợi mà còn là phần thưởng xứng đáng cho hành trình vượt qua nghịch cảnh.

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Đội tuyển Anh thời Thomas Tuchel: Khi sự hoài nghi nhường chỗ cho khát khao vương quyền

Trận đại thắng 3-0 trước Costa Rica giúp đội tuyển Anh khép lại quá trình tổng duyệt đầy ấn tượng trước thềm World Cup 2026, dẫu màn trình diễn thăng hoa tại Florida vẫn chưa thể xóa nhòa hoàn toàn những hoài nghi về bản lĩnh thực sự của "Tam Sư" ở ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.

Garrincha: Vị thánh phàm tục

Garrincha: Vị thánh phàm tục

Garrincha: Vị thánh phàm tục

Trước khi tung ra ngón đòn quyết định, luôn là một nhịp dừng. Ông đứng đó, thẳng người lên trong thoáng chốc. Cứ như thể ông đang lục lọi trong sâu thẳm ký ức, tìm kiếm những ngôn từ hoàn hảo nhất để dành cho một người tình, một đứa trẻ hay một bồi thẩm đoàn - dẫu rằng, với những gì chúng ta biết về ông, rất có thể ông chỉ đơn giản là đang lơ đãng ngắm nhìn những đám mây xa xăm.

Từ kỉ nguyên bóng dài đến thời đại của những ông vua lùn: Sự tiến hóa của bóng đá qua các kỳ World Cup

Từ kỉ nguyên bóng dài đến thời đại của những ông vua lùn: Sự tiến hóa của bóng đá qua các kỳ World Cup

Từ kỉ nguyên bóng dài đến thời đại của những ông vua lùn: Sự tiến hóa của bóng đá qua các kỳ World Cup

Vào cái ngày khoảng 400 triệu người bật tivi để theo dõi trận chung kết World Cup 1966 giữa Anh và Tây Đức tại Wembley - rất nhiều người trong số đó lần đầu tiên được xem trực tiếp một trận bóng đá trên truyền hình - sự kiện ấy đã thay đổi vĩnh viễn cách chúng ta ghi nhớ về môn thể thao vua.

Aston Villa và mùa hè khó khăn trong việc cân bằng tài chính

Aston Villa và mùa hè khó khăn trong việc cân bằng tài chính

Aston Villa và mùa hè khó khăn trong việc cân bằng tài chính

Khi mà người hâm mộ Aston Villa còn chưa hết cảm giác lâng lâng sau chiến thắng lịch sử tại Istanbul, đội bóng con cưng của họ sắp sửa đối mặt với một mùa hè tàn nhẫn. Trong trường hợp xấu, một vài ngôi sao Aston Villa sẽ trở thành “vật tế thần” để giúp CLB cân bằng tài chính. 

Xem thêm
top-arrow
X