Cách đây không lâu, tôi có tìm đọc lại bộ truyện tranh “Đội trưởng Tsubasa” của Nhật Bản, bộ manga từng làm khuynh đảo giới trẻ Việt Nam cách đây hơn chục năm. Và, tôi bỗng nảy ra một câu hỏi rằng, giải đấu được cho là hấp dẫn nhất hành tinh – English Premier League lại không được đoái hoài đến bởi tác giả, nhưng ông lại chọn Serie A làm nơi dừng chân cho Shingo, Hyuga – những ngôi sao của tuyển Nhật trong truyện tranh? Đơn giản bởi vì, nhiều năm về trước, người hâm mộ túc cầu, không chỉ Nhật Bả
Trong một show truyền hình nổi tiếng tại Anh có tên A League Of Their Own lên sóng cách đây 1 tuần, Aaron Ramsey nhận được câu hỏi từ tài tử James Corden: “Nếu trở thành thủ tướng, anh sẽ làm gì đầu tiên?” Không cần một tích tắc nghĩ ngợi, anh đáp: “Buộc Tottenham phải xuống hạng.”
FC Barcelona - cái tên mà chỉ nghe đến thôi là người ta đã tưởng tượng ra một thứ bóng đá tấn công đẹp mắt làm mê say lòng người. Một đội bóng mà tấn công đã trở thành tôn chỉ, tư tưởng xuyên suốt lịch sử. Một đội bóng mà việc tấn công và ghi bàn đôi khi còn quan trọng hơn cả chiến thắng. Và ở một đội bóng như thế đương nhiên sẽ là là nơi tôn vinh những ngôi sao tấn công, những bậc thầy kỹ thuật hay những ảo thuật gia sân cỏ.
Một người đàn ông từng trải qua vài cuộc tình là điều không có gì lạ. Thậm chí họ còn có thể trải qua những cuộc tình ấy cùng một lúc. “Trong mấy đứa ấy, mày yêu ai hơn?” đó vốn dĩ là một câu hỏi không phải để trả lời. Vì có lẽ ngay cả chính người đàn ông cũng không thể biết được điều ấy…
Tháng 11/1989, một sự kiện lịch sử diễn ra ngay tại trái tim của nước Đức. Bức tường Berlin sụp đổ và chính thức tái hợp hai miền Đông-Tây đất nước trong niềm hân hoan của người dân. Sự kiện đánh dấu ngày tàn của Chiến tranh lạnh cũng là dấu mốc cho sự hợp nhất của bóng đá Đức. Đội tuyển Tây Đức hùng mạnh dĩ nhiên vẫn là nòng cốt của Cỗ xe tăng, nhưng không ai biết rằng một cậu bé tới từ Đông Đức sẽ trở thành thủ lĩnh của đội bóng áo trắng trong tương lai. Ngay cả bản thân Michael Ballack cũng k
Ngày 31/5/2009, Juventus đụng độ Lazio trong khuôn khổ vòng đấu cuối cùng của Seria A. Đó là một trận đấu không có quá nhiều ý nghĩa khi cả hai đội bóng đã không còn mục tiêu rõ ràng để theo đuổi. Nhưng lạ lùng thay, không khí trong trận đấu còn “hòa nhã” tới mức CĐV của cả Juve và Lazio cùng cổ vũ cho một cầu thủ.
Sau khi lên chơi ở giải hạng Nhất, CLB Viettel không giấu nổi tham vọng muốn trở lại V-League bằng chính lứa cầu thủ nhà nòi của mình. Nếu thành công, họ có thể sẽ xin phép Bộ Quốc Phòng làm sống lại cái tên “Thể Công”, và lúc này, những kỷ niệm của những người hâm mộ đội bóng áo lính đã ùa về.
Đối với nhiều người hiện tại, vẻ đẹp của bóng đá được thể hiện qua khả năng đi bóng ma thuật của Messi hay sức chiến đấu của Ronaldo. Với một số người, họ nhớ tới những pha chạy chỗ và dứt điểm gọn ghẽ của Suarez hay Lewandowski. Nhưng với một vài người, nét đẹp của bóng đá đã không còn như xưa vào cái ngày 23/1/2015, ngày mà số 10 cổ điển cuối cùng nói lời từ biệt với sân cỏ. Tên anh là Juan Roman Riquelme.
Không có được phong độ đỉnh cao xuyên suốt sự nghiệp của mình, nhưng Torres vẫn ở trong lòng người hâm mộ như là một trong những tiền đạo xuất sắc nhất. Quan trọng hơn, El Nino vẫn mãi là một cậu bé trong mắt những ai yêu mến anh, một cậu bé tài đức vẹn toàn.
PSV Eindhoven 2004-05 có thể nói là PSV mạnh nhất kể từ thời điểm họ đoạt cú ăn 3 lịch sử năm 1988. Lúc ấy họ sở hữu những Cocu, Van Bommel, Alex, Gomes,v.v… Họ vô địch Eredivisie và KNVB Cup, đồng thời lọt vào trận bán kết cup C1, nơi đội chủ sân Philips Stadion chỉ thua đầy tiếc nuối AC Milan vì luật bàn thắng trên sân khách.Đội hình PSV khi ấy có một chàng trai cực kỳ bùng cháy, trong cái năm 2005 đáng nhớ ấy anh lọt vào danh sách đề cử Quả Bóng Vàng. Không những vậy, anh cực kỳ được fan yêu
Những ngày cuối tháng tư này, người hâm mộ sôi sục hướng về thế giới bóng đá. Khi những giải đấu hàng đầu châu Âu đang dần ngã ngũ. PSG vô địch Ligue 1 sớm trước 8 vòng, Juventus cũng vừa ăn mừng chức vô địch Serie A… thứ 5 liên tiếp. Bayern Munich có một khoảng cách an toàn trước Borussia Dortmund ở Bundesliga. Tại Premier League, giải đấu được ví von là hấp dẫn nhất hành tinh, Bầy cáo Leicester cũng chỉ cần 1 chiến thắng nữa thôi là hoàn thành cái kết đẹp cho câu chuyện cổ tích của chính mình.
“Tôi xấu trai, nhưng cái tôi có là sự quyến rũ”. Gã trai với hàm răng vẩu cười lớn sau khi trở thành Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới năm 2004. Chỉ một khoảnh khắc đó thôi cũng đủ để gợi lên những ký ức đẹp đẽ về một thiên tài bóng đá. Một ảo thuật gia với những đường bóng như mê hoặc người xem. Một cầu thủ Brazil lĩnh trọn những gì tinh túy nhất của Joga Bonito thần thánh....
Nói tới thế hệ cầu thủ Brazil trong vòng 2 thập niên gần đây, thật dễ dàng để người hâm mộ chọn ra 2 cái tên sáng giá nhất: Ronaldo và Ronaldinho. Họ là những con người kiệt xuất và dễ dàng nhận được lòng mến mộ từ tất cả người hâm mộ cũng như sự tôn trọng từ phía đối thủ. Rivaldo ở một trường phái đối lập hoàn toàn, một gã dị biệt và luôn luôn là mục tiêu công kích của giới dư luận, dù tài năng và sự cố gắng của anh xứng đáng được sự tưởng thưởng của những khán giả khó tính nhất. Có lẽ sự khác
Có một huyền thoại của Calcio day dứt với ước mơ đoạt Scudetto cùng Fiorentina. Đã có thời điểm Fio tham vọng vô địch nước Ý vào năm 1994, nhưng có một huyền thoại áo sọc trắng đen ngáng đường Batistuta bằng một cú vô lê đẳng cấp. Huyền thoại ấy giúp Juve thắng ngược 3-2 trước đội đầu bảng Fio, giúp Lão bà giành được chiến thắng. Những người Tuscany cay lắm, cay cú nhưng vẫn ngã mũ kính phục anh, quý ông thành Turin, Alessandro Del Piero.
Người ta thường nói, một cầu thủ được coi là giỏi là người luôn làm tròn nhiệm vụ, như vị trí riêng và yêu cầu của Huấn luyện viên đề ra. Và một tay gọi là chơi bóng xuất sắc thì phải chơi hay, lại nổi bật hơn một người giỏi. Nhưng lại có những người, chẳng thể gọi hay mà cũng không nên bảo là xuất sắc, bởi vì họ không đi theo cách mà mọi người thường hay đánh giá một cầu thủ xuất sắc, chính họ tạo ra sự khác biệt, chính họ gây dựng nên một cuộc cách mạng. Như Bộ trưởng Thăng dùng sự riêng có củ
Một ngày đẹp trời đầu tháng 2 năm 2009, từng dòng người lũ lượt đổ về sân Quân Khu 4 để theo dõi trận Derby 37 giữa Quân Khu 4 và Sông Lam Nghệ An. Ai nấy đều lựa chọn một chỗ ngồi thích hợp nhất để trông chờ tiếng còi khai màn trận đấu…
Cách đây không lâu là sinh nhật của Batigol, 47 năm trước, 1 thiên thần mang mái tóc màu hạt dẻ ra đời. Từ khắp mọi nơi trên thế giới, mọi người đều gửi lời tri ân đến anh, một biểu tượng của cả một đội bóng, một huyền thoại của cả một giải đấu. Tôi biết, viết ra những dòng cảm nhận này cũng là thừa, nhưng tình yêu với Calcio và anh thôi thúc tôi ghi xuống đây những câu chữ để tôn vinh anh, ngợi ca và tiếc nuối vì anh – Gabriel Omar Batistuta, một người anh hùng, một huyền thoại, một thiên tài.
Vừa rồi, bạn tôi đang tu nghiệp tại Anh có kể cho tôi nghe một câu chuyện thế này. Cô ấy may mắn được xem trận đấu từ thiện diễn ra ngày 30/5/2015 tại sân Anfield, vốn là fan Real Madrid, cô ấy hỏi một Liverpudlian ngồi kế bên về anh chàng tiền vệ số 14 của họ. Ngay lập tức, không đắn đo một giây phút nào, người này cất lên tiếng hát:
“Một câu chuyện cổ tích ư? Tôi nghĩ là nó không xảy ra ở đây đâu, ý tôi là, tôi sẽ không nghỉ hưu ở đây, ở Chelsea”. Người phóng viên tiếp lời: “Nhưng anh có thể sẽ chơi cho một đội bóng Anh nào đó chứ?”. “Không, tôi nghĩ là không đâu, tôi không thể làm thế với những người hâm mộ Chelsea”.
Sự nghiệp lẫy lừng của Paul Scholes ở Man United đã được nhắc tới rất nhiều. Nhưng bên cạnh đó là một Paul Scholes rất khác, một con người trầm lắng, luôn nghĩ về gia đình và cống hiến thầm lặng cho đội bóng.