Sinh ra tại Riudarense – Girona, Deulofeu là một người con của xứ Catalunya, trong một gia đình có nhiều đời là CĐV Barcelona. Việc chú nhóc Deulofeu, sớm phát lộ tài năng gia nhập lò La Masia năm 9 tuổi, mới 10 tuổi đã được “thăng cấp” lên đội U-13 và nhanh chóng trở thành viên ngọc sáng của các tuyển trẻ Barcelona, tự nhiên như hơi thở vậy.
Tấm băng đội trưởng của Ballack được chuyển giao cho Philipp Lahm và Die Mannschaft chính thức hình thành một thế hệ mới. Còn Kevin-Prince Boateng trở thành một kẻ thù số 1 trong mắt cổ động viên Đức.
Veron nói với FourfourTwo rằng, tiếc nuối lớn nhất trong đời anh là đã rời United quá vội và quyết định chuyển sang Chelsea sau đó ở mùa hè 2003, nơi Veron chỉ đá 7 trận (tại Premier League) đồng thời liên tục bị đem cho mượn, chính là sai lầm lớn nhất.
Tàn nhẫn nhưng đó là hiện thực gần trước mắt mà Manchester United phải đối mặt. Thời khắc khó khăn cần những hành động điên rồ. Jose Mourinho, “Người Đặc Biệt” đến với Old Trafford trong hoàn cảnh như vậy.
Ở tuổi 37, Eto’o vẫn giữ cho riêng mình 2 thói quen đặc biệt. Đầu tiên là thói quen “trả thù” những kẻ, những nơi từng phỉ báng anh như cách Eto’o cứ mỗi lần có dịp tới Paris đều quay trở lại cửa hàng thời trang từng xua đuổi anh thuở nào.
Hét vào mặt nhau trong từng pha cứu thua. Vung tay với khí thế ngút trời mỗi khi chiến thắng đối phương ở những tình huống nguy hiểm. Màn trình diễn của những ông già mang đến sự phấn khích cao độ cho người hâm mộ.
Bóng đá Ý có thể đôi khi theo hướng văn hóa bảo thủ, nơi mà những quyết định lớn thường bị nhấn chìm trong những cuộc tranh cãi đầy mâu thuẫn. Nhưng ngày Chủ nhật vừa qua, chẳng có một ý kiến phản đối nào khi người ta đưa ra quyết định hoãn tất cả những trận đấu còn lại trong vòng đấu này ở Serie A.
Chelsea trong mùa giải đầu tiên Mourinho dẫn dắt là một đội bóng sở hữu rất nhiều “sát thủ” – những người có thể kết liễu đối phương theo cách mà chẳng ai có thể ngờ đến. Như Arjen Robben. Như Frank Lampard. Và như Damien Duff.
Hơn 1 thập kỉ chơi bóng châu Âu vui ít buồn nhiều đã kết thúc nhưng cuộc đời cầu thủ, của Vela, thì vẫn tiếp diễn. Ở tuổi 29, với những thách thức mới tại Los Angeles…
Ronaldo, anh có một đôi giày thật tuyệt vời. Anh là một thiên tài. Anh là nguồn cảm hứng của tôi. Nhưng tôi là một người con của Naples và tôi phải nói rằng chỉ có một vị vua duy nhất, tên của ông ấy là Diego.
Di Maria chưa bao giờ quên cách Real phũ phàng đẩy anh khỏi Bernabeu, chỉ vài tháng sau khi anh tỏa sáng rực rỡ trong trận chung kết Champions League giúp CLB Hoàng gia Tây Ban Nha đặt dấu chấm hết cho hơn 1 thập kỉ tay trắng ở đấu trường châu lục. Trước trận đại chiến đêm nay, Di Maria nói: giữa anh và Real không còn bất kì mối liên hệ nào hết bởi nó đã thực sự kết thúc trong những ngày hè bão táp 2014.
Với Chelsea, đặc biệt là trong các mùa giải The Blues được dẫn dắt bởi Jose Mourinho – người đặc biệt ưa thích mẫu cầu thủ như Makelele, tiền vệ này đã trở thành “chìa khóa” mang tới rất nhiều thành công cho Stamford Bridge. Như 2 chức vô địch Premier League liên tiếp các mùa 2004/05 và 2005/06 cùng không ít lần lên ngôi ở đấu trường cúp quốc nội.
Sau 24 lần ra sân ở Premier League 2017/18 cho West Brom, anh đã có cả thảy 652 trận ở hạng đấu cao nhất bóng đá Anh. 12 cái tên đứng sau Barry trong danh sách những cầu thủ chơi nhiều trận nhất ở Premier League, từ Giggs đến Paul Scholes, từ Frank Lampard đến Steven Gerrard đều đã treo giày.
Tuy lận đận, mạnh yếu từng lúc khác nhau nhưng suốt những năm qua, AC Milan vẫn luôn cho ra lò những tài năng trẻ khiến các cổ động viên cảm thấy tự hào. Patrick Cutrone - chàng tiền đạo vừa tròn 20 vào tháng 1 vừa qua - chính là một “bảo vật” mới trong mắt các Milanista.
Khác với Paul Pogba - cầu thủ đắt giá nhất lịch sử Man Utd nhưng cũng là sản phẩm của Học viện CLB, McTominay không khiến các CĐV trầm trồ bởi những pha bóng ngẫu hứng hay những đường chuyền sáng tạo.
Những giai đoạn đỉnh cao của các đội tuyển quốc gia thường không diễn ra liên tục, và điều đó khiến chúng trở nên đáng nhớ. Cộng hoà Séc, một quốc gia được thành lập sau sự tan rã của Tiệp Khắc năm 1993, không thực sự là một ông lớn ở châu Âu. Nhưng tại Euro 2004, họ trở thành “ngựa ô” với một dàn sao và dừng bước một cách đầy tiếc nuối.
Với Monreal, ra sân, thi đấu với toàn bộ trí-lực cho Arsenal, thậm chí chiến đấu thay phần anh bạn Cazorla, vốn dĩ đã là một niềm hạnh phúc lớn rồi. Monreal từng nói việc anh gia nhập Arsenal, sau cú điện thoại của Cazorla trong những ngày đầu năm 2013, hệt như một sự sắp đặt của định mệnh.
Nếu bạn, trong những năm tháng dài, phải đóng vai số Hai cho một trong những thủ môn xuất sắc nhất, ổn định nhất Thế giới và rất hiếm khi dính chấn thương, thì làm gì có cơ hội để phô diễn tài năng?